Bình Luận Phượng Tê Thần Cung Review, Phượng Tê Thần Cung

Sau một thời gian khá dài với một bộ truyện mà không hiểu mình đã dùng động lực gì để đọc nó mặc dù nó khá là nhạt (đối với mình) thì hai ngày vừa rồi mình đã nghiền xong PHƯỢNG TÊ THẦN CUNG của tác giả KHUYNH THÂN, và lại ngoi lên ý niệm muốn để lại đôi dòng review.Phượng Tê cung của nàng, Hoàng hậu – Lộ Ánh Tịch đặt cùng Thần cung của hắn, hoàng đế – Mộ Dung Thần Duệ chính là cách xinh đẹp nhất mà Khuynh Thân đặt tên truyện. “Nàng cùng hắn, là cuộc tranh đấu giữa Đế vương và Hoàng hậu, cũng là cuộc tranh đấu gay gắt vì sự nghiệp thống nhất thiên hạ.”“Giang sơn như họa” cùng “Mỹ nhân khuynh thành”, Lộ Ánh Tịch hỏi Mộ Dung Thần Duệ “mỹ nhân và giang sơn, hoàng thượng chọn gì?”, hắn là một nam nhân cơ trí, là vị Đế vương đầy dã tâm, đã quen nắm vạn sự trong tay, nhưng hắn cũng là một nam tử trọng tình, Giang sơn và Mỹ nhân, hắn đều muốn!Lộ Ánh Tịch – công chúa Ô Quốc, vì đổi lấy bình an cho con dân Ô Quốc và cũng vì nghiệp lớn của Hoàng đế Ô Quốc mà hòa thân cùng Hoàng triều, trở thành Hoàng hậu Hoàng triều. Nàng là một người thông minh, tài hoa, cơ trí, sắc sảo nhưng có đôi lúc vẫn lộ ra là một người hóm hỉnh, tinh nghịch càng vì thế mà vẻ đẹp của nàng càng thêm phần bất phàm. Dung mạo như hoa khiến người ta vừa thương yêu, lại không khỏi đề phòng.Mộ Dung Thần Duệ – hoàng đế Hoàng Triều, ở hắn có thần thái nho nhã, anh tuấn, nụ cười ấm áp, ôn hòa phảng phất như một vị quân tử. Đế tinh soi sáng cho lý tưởng, cho khát vọng chinh phục giang sơn của hắn, hắn không những có dã tâm cùng bá đạo của một bậc Đế vương, mà còn có mưu trí cùng tài năng hơn người, vừa đa nghi lại vừa cảm tính. Hắn thế nhưng lại là một nam nhân trọng tình trọng nghĩa.Hôn nhân nhà Đế vương, trước giờ vẫn luôn đặt lợi ích hoàng tộc lên hàng đầu. Nàng và hắn cũng vậy. Hoàng Triều của hắn là một cường quốc, càng giấu được dục vọng thôn tính Ô Quốc của nàng, vì đổi lấy bình yên ngắn ngủi cho con dân của mình, nàng lên đường cầu thân, còn hắn sẽ có thêm một đồngm minh tạm thời để đối đầu với Long Triêu.Đêm tân hôn, hắn ôm nàng nhưng lại không làm gì hơn. Trinh tiết của nàng lại là máu từ đầu ngón tay hắn trích ra. Hắn đương nhiên biểu thị rõ ràng một điều, âm mưu của nàng cùng phụ hoàng nàng đừng hòng qua mắt hắn, càng đừng nghĩ đến chuyện đạt được.Cuộc sống hàng ngày giữa Đế – Hậu trôi qua trong chốn thâm cung vốn không êm đềm như người ta thấy. Từng lời nói, hành động giữa nàng và hắn đều là từng cuộc đấu trí cùng đấu tâm không khoan nhượng. Nhưng trên bước đường đấu tranh gay gắt ấy, cả nàng và hắn đều bị trái tim mình phản bội. Trước khi khiến đối phương yêu mình, vô tình hay cố ý thì cả hai đều đã đem tâm can mình gửi gắm ở đối phương. Nàng dần nhận ra, tình cảm mà nàng dành cho sư phụ của mình – Nam Cung Uyên, thứ tình cảm mà nàng vẫn ngộ nhận từ thuở nào, chỉ đơn thuần là thích, là ngưỡng mộ, vốn không giống như tình yêu nàng dành cho nam nhân kia. Hắn cũng thừa nhận chính mình “thay lòng”, Diêu Lăng- Lăng Nhi mà trước khi đăng cơ hắn đã hết mực yêu thương, Diêu phi mà hắn hết mực che chở, dung túng, sau cùng vẫn không thể nắm bắt được trái tim của hắn, cũng như hắn không thể cho nàng những thứ nàng muốn. Tình yêu của Lộ Ánh Tịch và Mộ Dung Thần Duệ, thứ tình cảm xuất phát từ cả hai phía, nỗ lực từ hai người, trải qua phong ba, vượt qua sinh li tử biệt, đến cuối cùng đâu mới là viên mãn?Lúc đầu đọc truyện, quả thực mình hơi cảm thấy nhàm bởi cái tình tiết mở đầu, chàng và nàng lấy nhau vì lợi ích gia tộc, cả hai đều đã có người trong lòng, thậm chí là chi tiết đêm tân hôn chàng dùng máu của mình để “tạo bằng chứng giả”. Nhưng giọng văn của tác giả cũng như người dịch rất mềm, rất êm khiến mình kiên trì đọc tiếp. Càng đọc càng bị cuốn vào, cứ thế lăn lộn mấy ngày đọc cho xong, mặc dù đang ôn thi. Xuyên suốt truyện là những cuộc đấu trí của nam – nữ chính, phải nói là trận này đấu chưa xong đã phải đấu trận khác. Nam chính phải nói là một khi đã ra tay thì nữ chính chưa đổ, độc giả đã nghiêng rồi. Cứ toàn là nhu tình, quan tâm, ấm áp nhưng lại vẫn bá đạo, đôi lúc đáng yêu không tả được, thính thơm như thế, nữ chính dù có định lực cỡ nào thì cũng vẫn từ từ ngả vào lòng anh. Truyện có sự xuất hiện của một vài nhân vật nổi bật như sư phụ của nữ chính – Nam Cung Uyên, đệ tử Huyền môn, một người phải nói là perfect, nhưng mà chị không yêu. Khà khà. Anh này thì kiểu rất điềm đạm, chững chạc, nho nhã, quân tử, nhưng thông minh quá bị thông minh hại. Bởi vì biết xem tướng số cùng thiên văn mà luôn tin vào số mệnh. Anh có thể xem như mối tình đầu của chị, nhưng cả hai đều bị ngăn cách bởi lễ giáo “thầy trò”. Tuy nhiên tác giả không quá làm nổi bật nam phụ nên tất nhiên không có chuyện đọc xong chỉ muốn nữ chính theo nam phụ như nhiều chuyện. Ngoài ra còn nhân vật Diêu Lăng mình đã nhắc đến. Đây là mối tình đầu của anh, là tình đầu luôn nhé. Nam chính khi còn là Thái tử đã gặp và yêu chị này, sau khi đăng cơ, anh đã đối với khá nhiều triều thần cùng dư luận để lập chi làm phi. Tuy nhiên lại lỡ mồm trót dại hứa sẽ lập chị làm hoàng hậu. Chị thì sau này sống trong hậu cung đã thay tính đổi nết, rắn rết khôn cùng, hãm hại người vô số, khiến anh không có con nỗi dõi,…nhưng tất nhiên, anh vẫn mắt nhắm mắt mở cho qua. Cho đến khi chị này quá ác độc, động đến nữ chính và cả bạn nhỏ trong bụng nữ chính, kết cục sau rất nhiều chương chuyện là chị trở thành một cái xác thối rữa. =((Nói chung, đây là một truyện khá hay, đáng đọc. Tình tiết khá chặt chẽ (tất nhiên cơm nào cũng có sạn) tính cách nhân vật chính được khắc họa sâu sắc. Có điều tác giả hơi “dì ghẻ” với nhân vật phụ. Mình thích nhân vật phụ cũng cá tính một tí, như vậy mới làm nổi bật nv chính. =)) Trong truyện dùng khá nhiều điển tích, thơ văn hay, tác giả rõ ràng rất đầu tư khoản này, chỉ đọc chú thích thôi cũng thấy thú vị rồi.