Con Đường Dị Giới Xinh Đẹp Review Ngôn Tình, Review Ngôn Tình

Đam Mỹ EDIT fullĐam Mỹ EDIT ongoingĐam Mỹ EDIT dropReview Ngôn TìnhReview Đam MỹXuyên nhanh/Vô hạnlưuCổ đạiCận đại – HiệnđạiReview Film

T

♥ Ta là chính thê của chàng – Văn Nhất Nhất (trùng sinh, cổ đại, HE)

Tiết U Nhiễm đời trước tính tình ương bướng kiêu ngạo, nhưng sai lầm lớn nhất của nàng là yêu nhầm người. Nàng điên cuồng cố chấp yêu, để rồi bị lợi dụng. Sau đó nàng tổn thương bản thân, tổn thương những người yêu nàng. Tôi không quá thích tính cách Tiết U Nhiễm kiếp trước, song phải thừa nhận rằng nàng không đáng bị kết cục như thế. Đến tận sau khi bị hại chết, nàng thành u hồn lang thang trong Sở gia suốt ba năm, mới biết mình sai lầm lớn như thế nào. Tình yêu của Sở Lăng Húc kiếp trước có phần đột ngột, nhưng lại sâu nặng đến tận cùng. Kiếp này Tiết U Nhiễm chủ động nên hai người thành đôi còn nhanh hơn nữa. Buff nam chính hơi quá, tuy nhiên nó cũng không phải khuyết điểm to tát gì lắm. Dàn phụ ấn tượng, trừ nhóm phản diện, nhất là Tần Dật Trạch, ấn tượng vô cùng xấu. Tôi muốn phiên ngoại kiếp trước của riêng hắn để ngược cho đã, hoặc không thì để kiếp này mơ thấy kiếp trước cũng được. Phải ngược! Tra như thế mà không ngược thì quá phí! Tổng thể truyện bình thường, không đến mức hay.

Bạn đang xem: Con Đường Dị Giới Xinh Đẹp Review Ngôn Tình, Review Ngôn Tình

♥ Ta mới là sủng phi – Cửu Thượng (xuyên không, cung đấu, HE)

Câu chuyện này không phải không hay, nhưng có điểm trừ khá lớn. Đó là tính ngang ngược, ương bướng của Mạc Yên Nhiên. Tôi biết nàng không phải thánh mẫu, cũng chẳng bao dung được cho tất cả phi tần của Thẩm Sơ Hàn. Nhưng quả thực nhiều lần nàng dựa vào sủng ái của Hoàng đế mà làm nhiều chuyện quá đà. Nàng luôn tự cho mình là đúng, nàng tính kế, nàng âm mưu, đè bẹp các phi tử còn lại, không khác gì nàng từng chịu đựng hồi mới tiến cung. Thẩm Sơ Hàn thực sự quá bao dung, dung túng Mạc Yên Nhiên rồi, có thể nói là điên tình thật. Ít ra sau lần cãi nhau lớn với Thẩm Sơ Hàn, trận ốm thập tử nhất sinh, thêm dặn dò của Hà Tĩnh Ngôn, Mạc Yên Nhiên mới hiểu rõ mọi thứ, thay đổi hẳn. May mắn lớn nhất của Mạc Yên Nhiên là gặp được Hà Tĩnh Ngôn. Ban đầu tôi còn tưởng Hoàng hậu không chấp với nàng do Hoàng hậu không yêu Hoàng đế và từng gặp Mạc Yên Nhiên năm 10 tuổi, hóa ra có nguyên nhân sâu xa hơn. Hà Tĩnh Ngôn cũng là xuyên không, còn là bạn thân nhất của Mạc Yên Nhiên. Tiếc là số phận nàng không được may mắn như vậy. May là tác giả viết thêm một ngoại truyện hạnh phúc của nàng khi quay về thế giới hiện đại. Về phần nam chính Thẩm Sơ Hàn, tuy không lợi dụng Mạc Yên Nhiên tính kế cân bằng hậu cung, hắn lại có chút “tra” và tôi thấy không phải do hắn thì Mạc Yên Nhiên cũng không nghi kỵ mà ra tay tàn độc như thế.

Truyện này đọc tạm được. Không phải dạng quá xuất sắc nhưng không đến nỗi quá mờ nhạt.

♥ Ta muốn đến Cửu Châu/Ký hồi hồn mộng – Cửu Lộ Phi Hương/九鹭非香 (huyền huyễn, dị giới, xuyên không, HE)

Thêm một tác phẩm huyền huyễn của Cửu Lộ Phi Hương. Xét về nguồn gốc, tác phẩm này là tác phẩm dài đầu tiên của Cửu Lộ Phi Hương, được viết năm lớp 11, nên có thể coi là khá được. Nội dung mới mẻ, sáng tạo. Kết cấu ổn thỏa, mở nút thắt nút hài hòa, cân bằng. Tuy nhiên, so với các tác phẩm gần đây, câu chuyện đầu tay này quả thực nhiều khiếm khuyết. Mở đầu là những sự việc rất ngược giữa Thương Tiêu và Nhan Nhược Nhất. Tôi đọc thấy rất đau thương. Nó có chút giống Tam sinh tam thế – Thập lý đào hoa (oài, nói nó giống một đạo văn…có chút không hợp lắm…). Cơ mà hiểu nhầm ấy lại quá là chuối củ. Tử Đàn là tỷ tỷ của Thương Tiêu, vì nghĩa mà hút hết ma khí vào cơ thể, mê man suốt mấy trăm năm. Thương Tiêu một mực đòi Nhan Nhược Nhất dùng trái tim của Huân Trì cứu nàng ta. Hắn không biết tầm quan trọng của trái tim đó với nàng thì cũng thôi đi, nhưng có nhất thiết phải ép đến mức đấy không? Kể cả khi Nhan Nhược Nhất phải chết, hắn vẫn ép nàng. Hắn không nhận ra nàng vô cùng đau khổ sao? Hắn không hiểu tính cách của nàng, không nghĩ rằng nàng có thể vì tuyệt vọng mà buông bỏ sao? Tôi rất ghét Thương Tiêu lúc này. Hắn không kể mọi việc cho Nhan Nhược Nhất, rồi sau đó giải thích là hắn tưởng nàng biết. Hắn không nói với nàng thì làm sao nàng biết được? Hắn gọi tỷ tỷ của nàng rất thân mật là Đàn Nhi cơ mà. Lúc Nhan Nhược Nhất rơi xuống và được Mạc Mặc cứu, tôi đã nghĩ nàng sẽ uống nước vong tình để quên đi, thế mà nàng lại một lòng si tình như vậy. Trong thời gian đó, Thương Tiêu đau đớn đến nhập ma. Tuy có chút đáng thương, nhưng vẫn không làm tôi bớt bực mình. Chuyện về sau thì như dự tính rồi, Thương Tiêu và Nhan Nhược Nhất lại quay lại bên nhau, ngọt ngào. Trải qua bao nhiêu khó khăn gian khổ, Thương Tiêu phụ nàng, thành minh thần. Rồi nàng trở về thời hiện đại, hắn hủy hết tu vi để đi theo. Tôi vốn thích cái kết là Nhan Nhược Nhất quay lại Cửu Châu hơn. Song, ít nhất tác giả cũng nên thêm ngoại truyện về cuộc sống tương lai của hai người và việc hai người quay lại thăm Cửu Châu chứ. Mạc Mặc xuất hiện nhiều nhưng những phân đoạn tình cảm với Quý Tử Hiên khá ít, nên tôi không cảm được tình yêu giữa hai người. Tôi cũng không chấp nhận được việc Mạc Tầm về sau lấy Tử Đan !! Thế hệ cô cháu ruột thịt hẳn hoi…. Nói tóm lại, câu chuyện nhiều chỗ xử lý không tốt. Tiết tấu hơi quá nhanh nên không tập trung nhiều vào phần tâm lý, có chút gượng ép. Nhân vật xây dựng có cá tính riêng, có cảm giác là tổ tiên của các nhân vật được Cửu Lộ Phi Hương gây dựng sau này. Song nhiều lúc cảm thấy đất diễn chia không đều, tầm quan trọng của nhiều nhân vật không cao, như Quý Tử Hiên (tôi cứ nghĩ là sẽ thành kẻ phản diện), Huân Trì (tôi tưởng là nam hai), Võ La, Cửu Diệm…

♥ Tà vương tuyệt sủng cuồng phi – Tiêu Tùy Duyên (xuyên không, cổ đại, HE)

Tôi thích truyện này. Không tiểu tam tiểu tứ, tình yêu của nam nữ chính khiến người khác ghen tị, đến mức ngoài chúc phúc thì không làm được gì khác. Vô Ưu vốn là sát thủ xuyên không thành đứa bé con, mới sinh ra đã bị bẻ gãy chân. Nàng được Cung Ly Lạc, lúc đó là hoàng tử ở lãnh cung, nhặt nuôi. Hai người nương tựa vào nhau mà sống. Cho đến năm Cung Ly Lạc 15 tuổi, Vô Ưu 5 tuổi, bi kịch xảy ra. Họ bị ám sát trên vách núi. Vô Ưu bị ném xuống dưới vực. Cung Ly Lạc toan nhảy theo nhưng được cao nhân cứu. Cung Ly Lạc hận mình vô dụng, cả đêm đầu bạc trắng, trở nên lạnh lẽo như bức tượng, không sức sống. Vô Ưu thì vỡ nát xương cốt, phải chịu đau đớn giày vò nối lại xương, luyện tập võ nghệ, y học…xuất thần nhập hóa. Đây hẳn là sự kiện thay đổi cả cuộc đời hai người. Nếu không có sự kiện ám sát này, Vô Ưu và Cung Ly Lạc sẽ không bị chia cắt 10 năm trời, trải qua bao thống khổ. Nhưng cũng nhờ đó mà Vô Ưu chữa được chân, Cung Ly Lạc có mục đích để trở nên cường đại. Tôi thích nhất đoạn hai người lần đầu gặp lại sau 10 năm xa cách. Đó là lần đầu tiên, cũng là lần duy nhất cả hai người đều khóc kể từ khi bị ép trưởng thành sau một đêm. Họ ôm nhau, hôn nhau như thể muốn khảm mình vào đối phương, không bao giờ chia lìa nữa. Tình yêu của họ vừa là một tình yêu sâu đậm khắc cốt ghi tâm, vừa là tình thân. Vô Ưu nói đúng, chỉ cần họ mãi bên nhau, trong tim không có người khác, thì là tình yêu nam nữ hay tình huynh muội gì cũng chẳng là vấn đề. Sẽ không có ai yêu Vô Ưu như Cung Ly Lạc, nuông chiều nàng, bảo hộ nàng, sẵn sàng xuống bếp nấu ăn vì nàng, sẵn sàng giết người chỉ cần nàng vui, chưa bao giờ phản đối ý kiến của nàng. Cũng sẽ không có ai yêu Cung Ly Lạc như Vô Ưu, lấy hắn làm mục đích sống sót chịu đựng qua gian khổ dưới đáy vực, ở bên hắn không xa rời, hiểu hắn sâu sắc, nguyện sinh con cho hắn, nguyện dâng hiến bản thân mình, tìm mọi cách giải độc cho hắn bất chấp hiểm nguy. Tình cảm giữa họ không thể dùng một từ “đẹp” để hình dung.

♥ Tà y ma phi của nhiếp chính vương – Trạc Minh Nguyệt Vu Liên Y (xuyên không, cổ đại, HE)

Truyện buff nữ chính tôi đọc không ít, nhưng không phải truyện nào cũng có thể thể hiện một cách hay nhất thể loại này. Đây là một ví dụ điển hình. Tác giả cố gắng miêu tả nam nữ chính thật hoàn mỹ, thật đáng sợ. Nhưng đọc mà chẳng thấy tý cảm xúc nào. Việc bỏ qua quá trình mà đột nhiên cho nữ chính mấy danh hiệu, kèm theo việc bộc lộ thân phận một cách gấp gáp khiến câu chuyện bị mất tự nhiên. Thêm nữa, tên nhân vật nào cũng hoa lệ, vài cái dài bốn chữ vô cùng khó nhớ, tạo cảm giác xa cách. Có thể do tôi đọc nhiều thể loại này nên yêu cầu cao hơn bình thường. Song quả thực tôi đọc không hợp. Cá nhân tôi thấy câu chuyện này còn thiếu sót nhiều yếu tố lắm.

♥ Tài năng tuyệt sắc – Vô Tình Bảo Bảo (xuyên không, dị giới, ma pháp, HE)

Tôi thấy truyện này khá hấp dẫn. Khi đọc luôn có cảm giác mang hơi hướng phương Tây, rất mới mẻ và độc đáo. Thích Ngạo Sương (tôi thích tên này hơn Khắc Lôi Nhã) kiên cường mạnh mẽ, lạnh lùng nhưng cũng thâm tình, độc mồm độc miệng. Tác giả thành công khi miêu tả được hai mặt tính cách độc ác cùng nhân hòa trong cơ thể Thích Ngạo Sương. Trong số nhân vật nam thì tôi thích Tạp Mễ Nhĩ nhất, mỗi tội người này quá bí ẩn, không thích hợp làm nam chính. Lãnh Lăng Vân tốt, hy sinh nhiều, khiến tôi thương tiếc, nhưng câu nói cuối của Kiều Nạp Sâm là Lãnh Lăng Vân vừa yêu Thích Ngạo Sương vừa yêu Cửu Minh làm tôi chưng hửng, mất hết cảm tình. Tẫn Diêm cũng trả giá nhiều, lại bị tước đi kha khá đất diễn, song cảm giác được tình yêu của Tẫn Diêm bao gồm cả lòng trung thành thán phục, chứ không thuần khiết. Về sau Tẫn Diêm một bên Chu Đế một bên La Lạt Lỵ cũng khiến tôi không thích nữa. Địch Thản Tư, Kiều Nạp Sâm và Ngõa Nhĩ Đa thì khỏi nói, không có cơ hội phát triển tình cảm với Thích Ngạo Sương. Còn lại mỗi Phong Dật Hiên. Tuy tôi không hoàn toàn thích Phong Dật Hiên nhưng cũng không ghét. Chỉ là hắn hợp với Thích Ngạo Sương nhất. Người lạnh lùng như nàng nên có một kẻ nồng nhiệt như lửa ở bên.

Truyện hay. Nội dung phong phú, kết cấu chặt chẽ, logic. Cái tài của tác giả là gợi ra được sự tò mò do nhiều bí mật quá, nhất là có liên quan đến thân phận thật của mấy nhân vật quan trọng. Tôi bị sự tò mò này giày vò lên xuống không biết bao nhiêu lần. Hình như tác giả hơi quá tay trong vấn đề tạo bí mật này thì phải.

Xem thêm: Khám phá trang web tructiepbongda đẳng cấp và sang trọng

Tái sinh duyên: Bạo quân ôn nhu của ta – Mặc Vũ Bích Ca (xuyên không, cổ đại, cung đình, cung đấu, huyền huyễn, kiếp trước kiếp này, ngược, HE)

Truyện là các xô máu chó liên tiếp ập xuống, nhiều máu chó đến nỗi tôi còn tưởng là teenfic. Từ kiếp trước đến kiếp này, từ CP chính đến CP phụ đều bị ngược lên ngược xuống, ngược vô lý đến hợp lý, ngược từ nữ sang nam. Và ấn tượng nhất phải là tra nam tiện nữ. Long Phi Ly/Long Hạo vì mưu kế của mình, vì bản thân ích kỷ, tổn thương Chu Thất/Niên Tuyền Cơ/Tía Tô hết lần này đến lần khác, nhất là đoạn tra tấn trong ngục…. Và nguyên nhân chủ yếu nhất là Long Phi Ly chẳng biết yêu là gì. Long Tử Cẩm thì phụ bạc thê tử mình, cẩu huyết y như truyện ngược thời xưa vậy. Đến lúc Thôi Nghê Thường bệnh sắp chết mới đau khổ lên đau khổ xuống. Trương Tiến thì thích Chu Thất/Niên Tuyền Cơ, nhưng kết hôn với người được chỉ định, và nạp ái thiếp, bỏ qua người thê tử yêu mình. Ấy thế mà Chu Thất, Thôi Nghê Thường, và Lưu Thi Mẫn vẫn yêu như điên dại, tha thứ hết tất cả chỉ với một lời xin lỗi, một ít dịu dàng, một chút ngọt ngào. Chu Thất cũng thôi đi, ít ra Long Phi Ly làm mọi chuyện đều có nguyên do, đều nghĩ cho Chu Thất (dù không phủ nhận nhiều lúc IQ giảm đột ngột). Còn Long Tử Cẩm và Trương Tiến thì là tra vô tội vạ. Tôi đọc được ít đoạn đầu, khi trở lại hiện đại rồi kể quá khứ, tôi chuyển luôn sang đoạn Chu Thất trở về Tây Lương, bắt đầu ngược tiếp từ đoạn tù ngục. Chu Thất bị ngược nhiều vô cùng, Long Phi Ly chẳng kém. Song Long Tử Cẩm chưa ngược được mấy, đã thấy ôm Thôi Nghê Thường hôn nhau trên giường rồi?! Tức đến nỗi tôi chẳng muốn xem nữa. Truyện rối bù cả lên, dài mà chẳng làm được gì, đọc tức anh ách ấy.

♥ Tái thế làm phi – Tổng Công Đại Nhân (song trùng sinh, cổ đại, cung đình, HE)

Mạnh Uyển đời trước chết vì ngốc, chỉ biết lao vào tình yêu chứ không suy tính thiệt hơn. Đồng thời Tam điện hạ Triệu Sâm do suy tính quá nhiều, lo lắng khoảng cách tuổi tác, lại cũng chưa quan trọng vị trí của Mạnh Uyển trong tim mình nên thường lạnh nhạt, rồi đồng ý để Mạnh Uyển từ hôn, chạy trốn cùng Tô Ký Trần. Triệu Sâm âm thầm lo liệu cho Mạnh Uyển, đến khi nàng sắp chết mới gặp mặt lại, nói câu xin lỗi vì đã buông tay để nàng đi chịu khổ. Thực ra tôi thấy tình yêu giữa hai người có chút kỳ ba. Triệu Sâm yêu Mạnh Uyển lại không hề bộc lộ để nàng nghĩ rằng hắn không thích mình. Mạnh Uyển kiếp sau yêu Triệu Sâm quá nhanh, dù là tác giả có nhấn mạnh nó chuyển từ áy náy sang tình yêu. Mạnh Uyển kiếp trước là thiên kim tiểu thư được nuông chiều, không nhìn rõ lòng người, dễ bị dụ dỗ. Kiếp sau, trải qua vô vàn khổ cực, nàng thông minh hơn chút, nhưng cũng không đến mức chơi cung đấu được. Triệu Sâm lại cùng trùng sinh với nàng nữa. Tôi thì thích chỉ một mình Mạnh Uyển trùng sinh hơn, như thế sẽ thấy hợp mắt hơn. Thế này thì chỉ tạm chấp nhận được. Song truyện đọc không hấp dẫn lắm, ít cao trào đặc sắc.

♥ Tam sinh tam thế thập lý đào hoa – Đường Thất Công Tử (huyền huyễn, HE)

Tuy đây là một đạo phẩm nổi danh, nhưng rất khó để tôi bài xích tác phẩm này. Căn bản vì hồi đầu đọc ấn tượng quá sâu sắc. Là một trong những quyển ngôn tình tôi đọc đầu tiên, tôi vẫn nhớ được nội dung của nó. Tôi rất thích tính cách Bạch Thiển, lạnh lùng hờ hững, nhưng thực ra nàng rất yếu đuối. Những câu chữ nàng nói nghe có vẻ bâng quơ, thản nhiên, song lại làm người ta cảm thấy bi thương. Lúc Bạch Thiển đến đòi người ở chỗ Huyền Nữ, khi Bạch Thiển cắt đứt với Ly Kính,…tôi đều cảm nhận được nỗi đau sâu sắc của nàng. Dạ Hoa quả thật khiến tôi chán ghét ở phần tiền truyện, khi chàng đối xử với Tố Tố như thế. Nhưng sau đó sự thật phơi bày, tôi chỉ biết thở dài. Dạ Hoa cũng đã chịu đựng đau khổ không khác gì Bạch Thiển. Mà nàng, vì không chịu nổi, đã chọn quên lãng rồi. Đây là một câu chuyện hay, nó khiến tôi yêu thích kiểu hiểu lầm – quên – vừa vui vừa ngược huyền huyễn này. Thi thoảng tôi vẫn đọc lại. Chỉ tiếc là nó là một đạo phẩm….

♥ Tam Sinh Vong Xuyên bất tử/Tình kiếp Tam Sinh – Cửu Lộ Phi Hương/九鹭非香 (cổ đại, huyền huyễn, tiểu ngược, HE)

Đây mãi mãi là tác phẩm xuất sắc nhất của Cửu Lộ Phi Hương trong lòng tôi, câu chuyện tôi đọc đi đọc lại không biết chán. Câu chuyện có bi có hài. Tình yêu giữa Tam Sinh và Mạch Khê là điều tất cả mọi người đều không nghĩ tới. Ngay cả Mạch Khê cũng thế. Nhưng Tam Sinh đã thành công quyến rũ được vị chiến thần trong lòng không tư tình ấy. Ngay cả bản thân Tam Sinh cũng bị vây hãm trong tình yêu nàng bày ra. Ba kiếp trôi qua, sớm tối bên nhau, hai người không ai động chân tình mới là lạ. Thực ra thì tôi thích nhất từ đoạn ở kiếp cuối Mạch Khê chết, Tam Sinh suýt chút nữa nhập ma đến ngoại truyện Mạch Khê đổi mệnh cho Tam Sinh. Phần này thể hiện rõ ràng tình yêu sâu sắc hai người dành cho đối phương. Mạch Khê là một vị chiến thần chỉ biết con dân, nhưng không phải kẻ vô tình vô nghĩa. Tam Sinh là một hòn đá, nhưng nàng cũng có trái tim, nàng không lạnh lùng lãnh đạm mà chỉ là tình cảm đơn thuần thôi. Kiếp thứ nhất ngược Mạch Khê nhiều, kiếp thứ hai ngược Tam Sinh vì Mạch Khê không tỏ ra thích nàng, lại còn tự tay giết nàng. Kiếp thứ ba cả hai người đều bị ngược. Kiếp thứ hai tôi không thích nhất, tôi không rõ Trùng Hoa có thích Tam Sinh không, say rượu trong vườn mai thì chứng minh được gì nữa? Tôi hơi tiếc khi không có ngoại truyện cho phần này. Tôi khá thích tính cách Tam Sinh. Nàng nói năng nhẹ nhàng, lúc nào cũng vẻ cười cười, nhưng kỳ thực lời nói của nàng khiến người khác liên tưởng rất nhiều đến tầng nghĩa sâu xa hơn. Tôi cực kỳ yêu tác phẩm này, aiz, cũng chẳng biết nói gì hơn ngoài câu này nữa. Mà thấy truyện có chút giống khoái xuyên, khác nhau là có mỗi ba thế giới ngắn thôi.

♥ Thái hậu chọn phu thiên thiên tuế – Vân Túy Vũ (xuyên không, cổ đại, HE)

Xem thêm:  Serie A 23/24 sắp bắt đầu? Gợi ý địa chỉ cá cược Serie A chuẩn chỉnh

Truyện kể theo ngôi thứ nhất, cố gắng tạo phong cách hài tưng tửng nhưng tôi lại thấy hơi nhảm. Nếu tác giả để giọng văn hài hước ẩn chứa bi thương cùng triết lý sâu sắc thì sẽ hay hơn nhiều. Tính cách Đoạn Phiêu Phiêu thì chuẩn nữ xuyên không, tự do phóng khoáng. Phần nửa đầu hấp dẫn hơn do mối quan hệ tay ba Hạ Hầu Dận, Hạ Hầu Du và Phiêu Phiêu còn nhiều bí ẩn. Sau đó, như nữ xuyên không khác, người gặp người thích, hoa gặp hoa nở. Càng về sau càng chán đến mức tôi không muốn đọc nữa.

♥ Thái hậu mười lăm tuổi – Trà Hoa Cúc (xuyên không, cổ đại, HE)

Lúc mới nghe tên tôi còn tưởng đây là câu chuyện nữ chính xuyên không buff không ngừng cơ. Nhưng câu chuyện thực ra thú vị hơn tôi nghĩ nhiều. Bản thân Nam Cung Xuân Yến khá hoàn mỹ, thông minh lanh lợi, suy tính chu toàn và dung mạo đẹp đẽ. Nàng có khả năng trợ vua giúp nước, có thể chấp chính 3 năm liền, vì thế, căn bản trí thông minh của nàng khỏi bàn cãi. Vẻ đẹp của nàng cũng cực kỳ hấp dẫn ánh nhìn. Song nổi bật nhất là tính cách của nàng. Nam Cung Xuân Yến tính cách nhiệt tình, thoải mái, vui vẻ. Ở bên cạnh nàng nhất định toàn niềm vui. Nàng mạnh mẽ kiên cường, không hề có chút nào vô duyên hay điên khùng ngốc nghếch. Tôi rất thích điểm này ở nàng. Phượng Dật là một hoàng đế tốt. Ban đầu đã vốn có tình cảm với Nam Cung Xuân Yến khi là cung nữ. Tiếc là về sau một màn kịch của Hoàng đế tiền triều khiến cho hiểu lầm nảy sinh. Nam Cung Xuân Yến thực ra không hề sai, nàng chẳng nợ ai cái gì, chỉ có người ta nợ nàng tuổi thanh xuân. Nàng là đại công thần của triều đình. Nàng trẻ trung, nàng quyến rũ. Sau khi biết sự thật, Phượng Dật không hạ quyết tâm chiếm được nàng mới lạ. Bên cạnh đó, chị em tốt của nữ chính là Nam Cung Xuân Hoa cũng rất đáng yêu. Hai người một tài trí một nhiệt huyết gây náo loạn khắp nơi nhưng không ai trách cứ được. Mà sao cứ có cảm giác Xuân Hoa cũng xuyên không