bạn biết tôi là ai không

Cho mãi cho tới bao nhiêu ngày hôm trước, tôi mới mẻ mò mẫm rời khỏi được câu vấn đáp cho 1 thắc mắc tôi bị chất vấn kể từ rộng lớn phụ thân mươi lăm năm vừa qua.

Một bữa đang được ngồi vô quán cafe ở Sài Thành, thì tôi bị một người con trai khiến cho sự và ở đầu cuối ông tớ quăng rời khỏi mang đến tôi thắc mắc : “Ông biết tôi là ai ko ?”

Bạn đang xem: bạn biết tôi là ai không

Quả thiệt khi ấy, tôi ko biết ông tớ là ai thiệt. Ông ko nên là một trong những a ma tơ, một mái ấm văn, hay như là 1 chủ yếu trị gia có tiếng nhằm tôi phải ghi nhận. Tôi đành ngồi bại liệt, Chịu đựng thất bại ông, không tồn tại câu vấn đáp.

Ít lâu sau, tôi được cho thấy ông là đàn em của một quan liêu chức rộng lớn, và nhờ bại liệt, ông thỉnh phảng phất đem chút “hào quang” vay mượn mượn được nhằm hù dọa dẫm những người dân yếu hèn bóng vía như tôi.

Sang cho tới Mỹ, thỉnh phảng phất tôi cũng trở nên chất vấn thắc mắc bại liệt, nhưng mà nhức mang đến những người dân bại liệt, cả Mỹ lộn Việt, tôi ko khi nào đem câu vấn đáp mang đến thắc mắc bại liệt của mình cả. Họ thì suy nghĩ tôi phải ghi nhận chúng ta, nhưng mà thiệt tình, tôi thì ko hề biết chúng ta khi nào. Và cứ từng chuyến bị những hero như vậy cật vấn, thì tôi chỉ biết ngẩn mặt mũi rời khỏi, fake cỗ hiếu động cái trí ghi nhớ thảm ngại của tôi nhằm mò mẫm câu vấn đáp cho tất cả những người có tiếng tuy nhiên vô danh và không có bất kì ai thèm biết bại liệt.

Mấy mon trước, vô chuyến về lại Los Angeles, California , tôi nên rẽ lại Newark, New Jersey nhằm thay đổi máy cất cánh. Phi cơ của tôi bị trễ rộng lớn một giờ đồng hồ. Hành khách hàng đem một số trong những đặc biệt tức bực vì như thế việc làm bị đảo lộn bởi sự lừ đừ trễ của dòng sản phẩm cất cánh phát sinh.

Tại quầy kề bên cổng 112, một tiếp viên bên dưới khu đất của doanh nghiệp đang được cố giải quyết và xử lý những đòi hỏi, năng khiếu nại của người sử dụng thì tự nhiên một khách hàng dường như hậm hực lắm, lấn lên phía bên trên, len qua chuyện mặt mũi bao nhiêu người không giống và ném tấm vé lên quầy.

Ông tớ phát biểu rộng lớn rằng ông tớ mong muốn được mang đến cất cánh chuyến nhanh nhất có thể và nên xếp mang đến ông tớ ngồi hạng nhất. Người tiếp viên vấn đáp rằng cô van lỗi về những phiền nhiễu nhưng mà chuyến cất cánh phát sinh mang đến ông, tuy nhiên cô cũng nên giải quyết và xử lý những khách hàng cho tới trước và hứa là sẽ hỗ trợ ông khi tới lượt ông.

Xem thêm: Các cửa cược có trong game Sicbo tài phú tại Tải Sunwin 

Nhưng ông khách hàng ko chấp thuận, ông chất vấn như hét vô mặt mũi cô, rõ rệt là khiến cho những khách hàng không giống cũng nghe được. Ông chất vấn trúng câu nhưng mà tôi cũng trở nên chất vấn bao nhiêu chuyến : “Cô biết tôi là ai ko ?” (Do you know who I am ?).

Thì rời khỏi người Mỹ, con trẻ và xinh xắn như cô tiếp viên cũng trở nên hoạnh họe chất vấn vị câu bại liệt chứ chẳng riêng biệt gì tôi. Tôi ngay tắp lự cố lắng tai nghe coi cô tiếp viên ở quầy vấn đáp thế nào để hiểu nhưng mà đối phó về sau.

Người phụ phái nữ này, vẫn tươi tỉnh cười cợt, vắt cái micro của khối hệ thống khuếch âm lên và phát biểu rộng lớn vị giọng rành rọt rằng: “Ở quầy 112, mang 1 vị khách hàng ko biết bản thân là ai, quí khách hàng ai hoàn toàn có thể chung ông tớ hiểu rằng căn cước hoặc thân thiết thế của ông, van cho tới quầy 112.”

Ông khách hàng bất ngờ, vì như thế chủ yếu thắc mắc của ông, trở thành một người mắc bệnh tinh thần, một người vướng Alzheimer, một người lãng trí, tư tưởng, thần kinh trung ương thác loàn, lộn lạo phiên bản thể, không thể ghi nhớ bản thân là ai, thương hiệu gì, ở đâu nữa. Và khi ấy thì đám khách hàng đang được nóng bức ruột đứng trước quầy đều đập phá rời khỏi cười cợt.

Ông khách hàng điên tiết, chỉ mặt mũi người tiếp viên ở quầy và nhảy rời khỏi một câu chửi thề bồi tục tĩu : “Đ.M. mày”( F,,k you) .

Xem thêm: ai là người tạo ra môn toán

Người phụ phái nữ ở quầy, ko một chút ít khó chịu, vị giọng thản nhiên, vấn đáp ông vẹn toàn văn như vậy này : “I’m sorry, sir, but you’ll have to tát stand in line for that, too”.( Thưa ông, chuyện bại liệt, chuyện ông yêu cầu giao phó phù hợp với tôi, ông cũng nên xếp sản phẩm đợi cho tới lượt vừa mới được.)

Chao thiu, hoặc biết là chừng nào là ! Thế nhưng mà tôi ko suy nghĩ rời khỏi kể từ từng nào trong năm này nhằm nhưng mà rấm rứt ko nguôi.

Bây giờ, nếu như người con trai xa xưa ở Saigon hoặc dăm phụ thân người không giống bịa lại thắc mắc bại liệt với tôi, thì tôi đang được đem tức thì được câu vấn đáp học tập được của những người tiếp viên phi hành ở sân bay Newark, New Jersey nhì ngày hôm trước.